Giới chủ đến từ khu vực Đông Nam Á đang tạo nên những câu chuyện rất khác nhau tại bóng đá châu Âu, phản ánh rõ nét sự đa dạng trong cách tiếp cận và quản lý câu lạc bộ. Trên đất Ý, Como 1907 dưới sự dẫn dắt của tập đoàn Djarum đã viết nên lịch sử khi thăng hạng thần tốc từ Serie D lên Champions League chỉ trong vòng bảy năm. Trong khi đó, Leicester City ở Anh lại đối mặt với thử thách khắc nghiệt khi phải xuống hạng lần thứ hai liên tiếp dưới quyền sở hữu của tập đoàn King Power. Hai trường hợp này không chỉ là những ví dụ về thành công và thất bại trên sân cỏ mà còn thể hiện sự khác biệt sâu sắc trong chiến lược tài chính và quản trị của các chủ sở hữu Đông Nam Á.
Tại Italia, Como 1907 đã làm nên kỳ tích chưa từng có trong lịch sử hơn một thế kỷ của mình. Sau khi được tập đoàn Djarum mua lại vào năm 2019 với mức giá thấp dưới một triệu euro, đội bóng vùng Lombardy đã trải qua hành trình phát triển bền vững nhờ chiến lược vốn kiên nhẫn. Thay vì chi đậm cho những bản hợp đồng nổi tiếng để tìm kiếm thành công tức thì, ban lãnh đạo tập trung vào việc xây dựng nền tảng lâu dài thông qua việc trao quyền cho các chuyên gia bóng đá hàng đầu như Cesc Fabregas, Thierry Henry và Dennis Wise trong vai trò cố vấn và cổ đông. Họ ưu tiên phát triển đội hình trẻ trung với nhiều cầu thủ dưới 23 tuổi nhằm giảm chi phí lương đồng thời gia tăng giá trị tài sản của câu lạc bộ.

Como vừa làm nên lịch sử với tấm vé dự C1.
Ngoài ra, Djarum còn dành nguồn lực lớn đầu tư vào cơ sở vật chất như nâng cấp sân vận động Giuseppe Sinigaglia và phát triển trung tâm đào tạo trẻ đáp ứng tiêu chuẩn UEFA thay vì chỉ tập trung chi tiêu trên thị trường chuyển nhượng. Những bước đi bài bản này giúp Como không chỉ đạt được thành tích đáng kinh ngạc là lọt vào top 4 Serie A và giành tấm vé dự Champions League mà còn trở thành một mô hình kinh tế phát triển ổn định và bền vững, minh chứng cho hiệu quả của chiến lược quản trị dựa trên sự kiên nhẫn và chuyên môn.
Ngược lại ở Anh, Leicester City đang trải qua quãng thời gian khó khăn dưới sự quản lý của tập đoàn King Power đến từ Thái Lan. Sau đỉnh cao vô địch Premier League năm 2016 và lần tiến sâu tới tứ kết Champions League mùa giải kế tiếp, đội bóng đã dần rơi vào khủng hoảng tài chính và phong độ kéo dài khiến họ phải nhận án xuống hạng liên tiếp. Một trong những nguyên nhân chủ yếu là do quỹ lương của Leicester vẫn duy trì ở mức quá cao so với doanh thu, lên tới hơn 100%, trong khi chuẩn mực an toàn thường chỉ chiếm khoảng 50-60%. Điều này trở thành gánh nặng tài chính khổng lồ khi đội bóng mất đi nguồn thu lớn từ bản quyền truyền hình sau mỗi lần xuống hạng.

Leicester trượt dốc không phanh những năm qua.
Bên cạnh đó, ảnh hưởng nghiêm trọng của đại dịch COVID-19 đến ngành bán lẻ miễn thuế – lĩnh vực kinh doanh trọng điểm của King Power – đã làm hạn chế khả năng tái đầu tư vào đội bóng. Mặt khác, đội bóng còn phải chịu các hình phạt về Quy tắc Lợi nhuận và Bền vững (PSR) do vi phạm nguyên tắc tài chính của ban tổ chức giải đấu, bao gồm cả việc bị trừ điểm ngay từ đầu mùa giải. Tất cả những yếu tố đó tạo nên vòng xoáy khó khăn khiến Leicester City ngày càng rơi sâu vào cuộc khủng hoảng toàn diện về mặt thể thao cũng như tài chính.
Câu chuyện về sự không ổn định của giới chủ Đông Nam Á tại châu Âu không phải là điều mới mẻ. Trước đây vào năm 2007, cựu Thủ tướng Thái Lan Thaksin Shinawatra từng mua lại Manchester City với tham vọng xây dựng đội bóng hàng đầu châu lục. Mặc dù ông đã chi mạnh tay cho các khoản đầu tư ban đầu, nhưng những vấn đề liên quan đến chính trị cá nhân cùng thiếu kinh nghiệm trong lĩnh vực thể thao khiến triều đại của ông chỉ tồn tại được 14 tháng trước khi bán lại câu lạc bộ cho nhóm chủ Abu Dhabi. Vụ việc này đồng thời là minh chứng điển hình cho xu hướng biến bóng đá thành công cụ xây dựng hình ảnh cá nhân hơn là kế hoạch phát triển thể thao lâu dài.